Đời Sống Trống Vắng
Vào năm 1923, chín người trong những người giàu nhất trên thế giới họp nhau tại khách sạn Edgewater Beach Hotel, thành phố Chicago.
Nói về tài chánh, họ có khả năng thao túng thế giới. Bất cứ điều gì họ muốn, họ đều có được.
* Charles Schwab, Tổng Giám Ðốc cuủa công ty luyện thép (steel) lớn nhất thế giới.
* Samuel Insull, Tổng Giám Ðốc của công ty điện lực lớn nhất thế giới.
* Howard Hopson, Tổng Giám Ðốc công ty hơi đốt thiên nhiên lớn nhất thế giới.
* Arthur Cutten, nhà tư bản kiểm soát vựa lúa mì của Hoa Kỳ.
* Richard Whitney, Tổng Giám Ðốc cuủa thị trường chứng khoán New York.
* Albert Fall, Bộ trương Bộ Nội Vụ Hoa Kỳ.
* Jesse Livermore, nhà lãnh đạo của Wall Street, con đường thương mại của thành phố New York.
* Ivar Kreuger cầm đầu công ty xuất nhập cảng độc quyền lớn nhất thế giới.
* Leo Fraser, Tổng Giám đốc Ngân Hàng Quốc Tế Ðịnh Cư (Bank of International Settlements.)
Ai trong chúng ta cũng ao ước những địa vị nầy. Nếu đánh đổi được, chúng ta sẵn sàng đánh đổi để được trở nên như những nhân vật nầy.
Nhưng 25 năm sau, mọi sự đều thay đổi. Chuyện gì đã xảy ra cho những nhân vật xuất chúng nầy?
* Charles Schwab phá sản, sống 5 năm còn lại của cuộc đời mình bằng tiền vay mượn.
* Samuel Insull chạy trốn luật pháp, rồi sống lưu lạc cho đến khi lìa đời ở ngoại quốc.
* Howard Hopson bị điên khùng.
* Arthur Cutten mang đầy nợ và chết trong lưu đày ở ngoại quốc.
* Richard Whitney vừa được thả ra khỏi nhà tù Sing Sing là nhà tù nổi tiếng nhất ở Hoa Kỳ.
* Albert Fall được tha khỏi tù để chết tại nhà riêng cuủa mình.
* Jesse Livermore thì tự tử.
* Ivar Kreuger cũng tự tử.
* Leon Fraser cũng noi theo con đường của Jesse Livermore và Ivar Kreuger.
Tại sao cuối cùng cuộc đời của họ lại xảy ra như thế nầy? Tại sao những nhân vật nầy với tài năng xuất chúng, giàu có không ai bằng, nhưng cuộc đời của họ lại chấm dứt thảm thương như vậy? Tại sao với vật chất tràn đầy, và theo quan niệm của con người, có tiền mua tiên cũng được, mà cuộc đời của những người nầy lại kết thúc đau thương như vậy?
Câu trả lời rất đơn giản: vật chất, danh vọng, địa vị cần thiết để tô điểm cho đời sống, nhưng chúng không phải là tất cả. Có tiền nhiều không có nghĩa là có một đời sống. Biết làm tiền không có nghĩa là biết sống.
Sự sống của con người còn cần điều gì đó hơn những gì mà vật chất cung cấp được. Nhiều lúc trong cơn sốt lao theo vật chất, chúng ta nghĩ rằng vật chất là tất cả. Nhưng vật chất không phải là tất cả trong đời sống của con người.
Chưa có thì chúng ta mong ước, đi tìm, hy sinh tất cả để tạo cho được vật chất. Nhưng sau khi có một thời gian, chúng ta sẽ khám phá ra rằng những điều đó không phải là tất cả.
Trống vắng, thiếu thốn, bất an, lo âu, vẫn trĩu nặng trong tâm hồn, dù rằng vật chất tràn đầy.
Chúng ta cần một điều gì đó vượt xa, ở bên ngoài những vật chất thế gian.
Nói một cách khác, những vật chất ta có không thỏa mãn được nhu cầu trong linh hồn của ta.
Đức Chúa Trời Thật Tốt Lành
Trong một hội thánh kia, có một ông lão tên John, ông quả là người yêu mến Chúa trọn cuộc đời mình. Ông John thường hay nói với mọi người, "Đức Chúa Trời rất tốt lành." Ông cứ nhắc đi nhắc lại điều này, bất cứ lúc nào và bất cứ ở nơi đâu. Khi ông lập gia đình, ông nói, "Đức Chúa Trời thật tốt lành." Rồi khi John bị mất việc làm, ông cũng nói, "Đức Chúa Trời rất tốt lành." Và cả khi cha của ông mất, ông cũng vẫn nói, "Chúa là tốt lành lắm thay."
Cách sau vài tháng, ông John đi khám bệnh và được chẩn đoán là ông bị ung thư. Căn bệnh lan nhanh trong cơ thể ông, và bác sĩ bảo ông chỉ còn sống được vài tuần nữa mà thôi. Ngay cả khi nằm trên giường bệnh chờ chết, mọi người trong bệnh viện vẫn nghe ông lặp đi lặp lại cái câu cửa miệng của mình, "Đức Chúa Trời thật tốt lành."
Ông mục sư Charles - chủ tọa của hội thánh và ông John là bạn thân của nhau. Mục sư Charles đến bệnh viện thăm ông John mỗi ngày. Và cứ mỗi tối, trước khi mục sư Charles ra về, ông John đều nói với ông rằng, "Chúa thật tốt lành."
Cuối cùng, sau nhiều tuần lễ phải chứng kiến sự đau đớn của người bạn thân yêu khi ông chiến đấu với căn bệnh hiểm nghèo này, mục sư Charles không thể chịu đựng được thêm nữa. Ông hỏi John, "John này, ông là bạn thân của tôi, và tôi rất thương ông. Tôi cũng yêu mến Chúa nhiều như chính ông yêu mến Ngài vậy. Và tôi đã nghe ông nói "Đức Chúa Trời tốt lành" suốt cả cuộc đời ông. Qua những ngày tháng tươi đẹp, tôi có thể hiểu ông nói Chúa tốt lành như thế nào. Hoặc ngay cả khi trải qua những ngày tháng khó khăn, tôi cũng vẫn hiểu Chúa tốt lành vì đã giúp ông vượt qua những hoàn cảnh đó. Nhưng bây giờ, ngay lúc này, ông đang nằm trên giường bệnh chờ chết, sao ông vẫn tỏ ra lạc quan quá vậy? Làm sao mà ông có thể nói "Đức Chúa Trời thật tốt lành" mỗi ngày, khi ông biết rằng Ngài đang để cho ông phải chết?"
Ông John chỉ nhìn ông bạn mục sư của mình và mỉm cười.
"Bạn thân mến, chẳng lẽ ông không thấy tất cả những lúc tôi nói rằng Đức Chúa Trời tốt lành, chính là một cách đơn giản để tôi có thể tôn vinh Danh Chúa sao? Hãy nhìn phần thưởng của tôi cho sự trung tín với Chúa, tôi đang đi đến sự chết. Ông bảo "Đức Chúa Trời để cho tôi phải chết", cứ như đó là điều tồi tệ cho tôi vậy. Charles ơi, chẳng lẽ ông quên mất đó chính là cái đích mà chúng ta hướng đến không? Mục đích cuộc đời chúng ta là gì? Có phải để sống một cuộc đời cho Chúa, và rồi một ngày nào đó, sẽ được gặp mặt Chúa trên thiên đàng chăng? Hãy xem, ĐỨC CHÚA TRỜI THẬT QUÁ TỐT LÀNH! Cuối cùng, Ngài đã gọi tôi về nhà Ngài, và vài giờ nữa thôi, tôi sẽ ở với Chúa. Tôi không thể tưởng tượng được điều gì tốt đẹp, hạnh phúc hơn nữa."
Ông John đã qua đời vào tối hôm đó trong giấc ngủ. Trong tang lễ của ông John, mục sư Charles đứng lên và chỉ nói hai điều, "Tôi sẽ luôn nhớ người bạn thân yêu của mình, nhưng tôi biết rằng rồi một ngày gần đây, tôi sẽ lại được gặp ông, và ĐỨC CHÚA TRỜI THẬT TỐT LÀNH!"
Kính lạy Cha yêu thương! Cầu xin Cha giờ này ban cho con có một trí nhớ sáng suốt, một tinh thần bình an, để con có thể viết hết lại những sự yêu thương và ơn phước mà Ngài đã ban trên đời sống con bấy lâu nay. Con xin dâng trọn giờ này trong tay Ngài. Cầu xin Ngài hoàn toàn làm chủ tâm trí của con,con xin dâng hết mọi vinh hiển oai nghi thuộc về Chúa. Con cầu nguyện qua danh Chúa Jesus Christ. Amen.
Sơ lượt về hoàn cảnh gia đình:
Kính thưa qúi độc giả và tất cả con cái tôi tớ Chúa thân mến!
Tạ ơn Chúa cho hôm nay tôi có dịp được chia sẻ những phước hạnh mà Chúa đã ban cho tôi trong hơn một năm qua từ lúc tôi tiếp nhận Chúa Jesus làm Đấng Cứu Chúa trong đời sống tôi.
Tôi tên là Trương Minh Hùng sinh năm 1966,một kẽ mồ cô cha mẹ. Mẹ tôi mất lúc tôi 13 tháng. Ba tôi là một người lính Mỹ sang V.N trong chiến tranh từ năm 1965-1966. Người cha mà tôi chưa hề biết. Tôi được lớn lên trong tình yêu thương chăm sóc của bà ngoại. Bà đã nuôi dưỡng tôi tứ lúc tôi còn là một đứa bé 1 tháng tuổi. Bà của tôi mà một người được sinh ra trong gia đình Phật Giáo. Tôi không biết từ năm nào.
Cũng như mọi người trong đời này. Tôi được Đấng Tạo Hóa sinh ra và ban cho tôi có một tấm lòng thờ phượng. Nhưng có một điều là lớn lên trong gia đình Phật Giáo nên tôi đã không thờ phượng chính Đấng Tạo Hóa đã tạo ra mình, vì tôi đã không chọn lựa từ lúc nhỏ.
Tôi lớn lên và theo bà ngoại tôi đi chùa, ăn chay, niệm Phật, và mãi mê tôn thờ và cúng bái thần tượng. Theo như tôi biết, đạo Phật dạy dỗ con người ăn hiền ở lành. Nhưng thật sự tôi không có hiền đâu qúi vị.Tôi xin kể lại con người cũ trước khi lúc được Chúa cứu. Bây giờ tôi đã được mua chuộc bởi huyết của Chúa Jesus, nên tôi không ngần ngại và phải nói hết để danh Chúa được sáng và mọi vinh hiển được xin dâng cho Ngài.
Sơ lượt về cuộc sống phạm tội ở Mỹ:
Tôi được qua Mỹ năm 1987 theo diện con lai. Sau đó 4 năm, tôi được bão lảnh ba ngoại tôi cùng qua ở với tôi và lấy vợ lập gia đình, vì là một Phật tử tôi cũng theo bà ngọại đi chùa. Sau khi ly dị, tôi bắt đầu sống buông thả, chạy theo kiếp sống trụy lạc và kết bạn cặp bè, rượu chè, đánh lộn, ăn chơi tha cửa, và cuối cùng đi đến con đường nghiện ngập rất nặng. Tôi cũng rất có tiền so với những người chung quanh. Tiền bạc tôi kiếm được tôi đều đốt cháy trong những đêm ăn chơi cuối tuần và những đêm ăn nhậu trong các club. Năm 1992, tôi bị bắt trong lúc di chuyển có mang theo cần sa trong xe. Lần đó tôi bị ra toà và ở tù trong 6 tháng tù treo và bị bắt phải đi cai cần sa trong một trường cay nghiện. Lúc bị bắt thi tôi đi đến chùa lạy lục, cạo đầu, ăn năn, sám hối, nhưng rồi không bao lâu sau, chứng nào tật nấy,không bỏ được. Tôi cứ tiếp tuc cùng bạn bè đi chơi, hút cần sa, nhậu nhẹt, và lần đi đến con đường xử dụng thứ ma tuý nặng hơn và ghiền nặng hơn.
Đến năm 1996, tôi bị bắt trong lúc di chuyển có mang theo bạch phiến trong người. Lần này, tôi bị bắt bỏ tù. Sau khi ra tù,tôi bị bắt buộc đi cai nghiện. Tôi bị tù treo trong 2 năm. Mỗi tháng tôi phải đi trình diện và thử nước tiểu. Thật sự lúc đó tôi rất sợ và tuân theo mọi lệnh luật của tòa. Tôi lo làm ăn và cũng trờ thành một con người tốt trong 2 năm đó.
Nhưng sau 2 năm đó trôi qua. Tôi bắt đầu gặp lại bạn bè cũ và tiếp tục đi theo con đường xưa ăn chơi trụy lạc. Tôi tìm lại cái cảm giác đê mê trong cuộc sống ma quái ấy trong một thời gian. Con ma gihiền lại theo bám tôi vì lúc đó cuộc sống tôi chưa có CHÚA trong lòng. Trong suốt quá trình sống như vậy, tôi đã uống rượu lái xe nhiều lần. Tôi đã bị bắt 3 lần trong khi uống rượu lúc lái xe, xãy ra tai nạn, đánh lộn. Mỗi lẩn xãy ra chuyện tôi lại tiếp tục đi đến chùa lạy Phật, ăn năn, sám hối. Khi mọi việc tôi đã trả lời trước pháp luật và thi hành luật pháp xong xuôi rồi. Tôi bắt đầu diễn tiến trở lại con đường cũ trong sự tối tăm của ma qủi lôi kéo.
Rồi tôi lại thử thêm thuốc lắc, cuộc sống bắt đầu khó khăn về tài chánh, nên nhà của tôi thường hay bị cúp điện vì tiền điện đến 2 tháng chưa trả. Tủ lạnh thì không có đến chai nước lạnh để uống, nhưng tôi tiếp tục thắp đèn dầu mà ngồi đốt tiền thành khói thảnh thơi, bạn bè lúc có tiền thì rủ nhau hân hoan ăn nhậu, ăn hút. Còn lúc hết tiền thì họ lánh xa. Thân thể tôi lúc bấy giờ om nhom như con ma sống,tinh thần không còn hăng hái làm việc như xưa. Công việc làm thì cứ đi làm trễ, lúc thì gọi bệnh, lúc thì việc cớ này cớ nọ để tiếp tục che dấu và chiến đấu với cái bệnh ghiền của mình.
Cuộc sống theo đà xuống dốc, không bao lâu thì tôi bị đuổi việc vì call sick, và đi trễ nhiều quá. Vì công việc của tôi là thợ tiện. Có liên quan đến sản xuất phụ tùng máy bay (aircraft part) nên tôi làm việc mà đầu óc không có tập trung thành ra bị nhiều lần cảnh cáo về vấn đề làm hư và đi trễ. Dầu vậy, tôi cũng không thay đổi vì con ghiền đã ăn sâu vào tâm trí của tôi. Tôi không coi vấn đền làm ăn là quan trọng nữa, dầu trước đây tôi là môt người rất siêng năng trong viêc làm. Thế là không bao lâu, tôi bị đuổi việc, và không được hưởng được tiền thất nghiệp. Cùng lúc đó, nhà tôi đang mướn đến tháng chưa có tiền để trả cho chủ nhà. Đèn điện bị cúp tối thui vì 2 tháng chưa có trả tiền. Đến lúc đó, tôi nhìn lại thì cảm thấy mình đã đi qúa xa con đường tội tỗi, bế tắc, bạn bè đều xa lánh, bà con muốn giúp cũng e rằng đưa tiền cho tôi, tôi sẽ tỉếp tuc đem đốt thành những làn khói trắng. Trong những lúc khốn cùng như vậy, tôi cũng đã từng nghĩ đến cái chết, nhưng thật ra tôi không có can đảm hành động khi không muốn bà ngoại tôi phải đau khổ khi mất đi một đứa cháu hư hỏng mà bà đã dành hết tình thương cho nó. Ngoại tôi sẽ sống ra sao khi tôi biết tôi có bề gì. CHÚA đã đến trong lúc hoạn nạn khốn cùng:
Trong lúc cuộc đời tôi không lối thoát thì Ngài đã ban cho tôi một sự sống. Tạ ơn CHÚA, Ngài đã không để tôi phải sinh ra ăn cắp, hay trộm cướp hay đi đến con đường chết. Rõ ràng đây là chương trình của Ngài. Ngài đã đem tôi ra khỏi thành phố mà bao năm qua tôi đã chìm trong u mê tối tăm không có ánh sáng bằng cách là Ngài cho một cặp vợ chồng tôi mới quen trên internet chưa hề biết mặt, cứu giúp tôi trong lúc tôi gặp hoạn nạn. Qúi vị ơi, đây là chuyện CHÚA sắp đặt, chứ không phải là chuyện hiển nhiên hay tình cờ.Lúc còn chơi online tìm bạn bốn phương, tôi tình cờ có quen một người bạn, thật sự tôi không nghĩ người bạn này sẽ giúp tôi cho tôi có công ăn việc làm, có nhà để ở, có tiền bạc. Họ làm chủ tiệm nails ,nhưng thật sự lúc họ không cần thợ nails đến học nghề, và tiệm của họ chưa bao giờ dạy nghề cho ai cả. Nhưng do ý Chúa, Ngài đã đặt để trong lòng họ. Cảm tạ CHÚA, và tôi được hai vợ chồng này cho học nghề nails, ăn ở chung nhà, có công việc làm, lương lảnh nhiều hơn lúc tôi đi làm hãng xưỡng. Tạ ơn CHÚA, tôi bắt đầu yêu cuộc sống trở lại, và từ bỏ cái bệnh ghiền kia vì đã trải qua cơn khủng hoảng vừa rồi. Nhưng bia và rượu và thuốc lá thì tôi vẫn uống và hút đều đều.
Bị sở di trú bắt bỏ tù và bắt trục xuất về VN vì tội lỗi của qúa khứ:
Lúc đó tôi làm ăn được gần 2 năm, trong năm 2005 tôi được về VN hai lần, lần đầu về qua lại không có gì trục trặc,. Lần sau về lúc tháng 10, 2005 . Khi chuẩn bị làm thủ tục giấy tờ nhập cảnh lại nước Mỹ thì tôi bị giữ lại. Vì luật mới ra sau khi biến cố năm 11/9/2001, bất cứ ai chưa có quốc tịch trong qúa khứ có phạm tội nặng (felony) khi sống ở Mỹ thì những người có phạm tội đó phải bị bắt giam và trả lời trước luật pháp mới của sỡ di trú. Tôi đã từng bị bắt với tội mang cần sa, bạch phiến và đã từng bao lần uống rượu lái xe, đánh lộn, nên tôi bị giữ lại và bị bắt bỏ tù để trả lời trước pháp luật của tòa án INS (sỡ di trú). Mặc dầu những tội đó là cách xa gần 10 năm rồi và tôi cũng đã lảnh án và trả án xong xuôi hết rồi, và cũng đã được trả tự do sau khi xong thời gian của án tù, probation, bị phạt tiền, court disposition vv…
Họ bắt giữ tôi, và khi những nhân viện cảnh sát nhìn vào hồ sơ của tôi, họ đều lắc đầu, và nói rằng: tôi nên chọn con đường là tình nguyện hồi hương về VN thì hay hơn là để toà án INS trục xuất tôi ra khỏi nước Mỹ. Vì theo như họ biết thì hồ sơ phạm tội cũ của tôi nhìn vào không có hy vọng. Tôi hoàn toàn thất vọng khi một chuyện rất quan trọng liên quan đến đời sống và mạng sống của tôi thình lình xãy ra mà không có dự định hay chuẩn bị của tôi.z
Tôi như bị một cú sốc thật mạnh đến nỗi tôi sắp gục ngã khi nghe nói rằng tội sẽ bị trục xuất khỏi nước Mỹ và trả về VN. Họ bắt tôi và còng hai tay hai chân tôi như một kẽ phạm tội giết người.
Tuần lễ đầu tiên , tôi được đưa ra tòa để trả lời trước toà. Quan toà kêu tôi liên lạc với người thân, và bảo họ phải tìm cho tôi một luật sư lo về trường hợp của tôi.
Tuần lễ thứ nhì, quan toà hỏi tôi là tôi có định tự nguyện hồi hương về VN hay là tôi đợi toà án trục xuất.Tuần lễ thứ ba tôi được đưa ra tòa, nhưng vì chưa có sự đạI diện của luật sư nên ông tòa không xử tôi?
Tuần lễ thứ tư tòa hỏi tôi có muốn nạp đơn xin đi một nước nào khác nếu có một nước nào đó nhân đạo nhận tôi. Tôi xin thú thật với qúi vị, nước Mỹ là một nước nhân đạo lắm rồi, mà họ còn muốn trục xuất tôi thì tôi nghĩ không có một nước nào dám chấp nhận một con người như tôi đâu. Lúc đó tôi cũng không còn tình thần để nghĩ gì nhiều hơn nữa. Tôi cứ phó mặc cho người thân gắng công tìm cho tôi một luật sư.
Tuần lễ thứ năm, người thân tôi đi đến vài người luật sư, lúc đầu ho đòi $3000,rồi lên $5000 nhưng họ không bảo đảm tôi sẽ được trả tự do hay không? Trong khi quan tòa thì muốn tôi phải có luât sư để kết thúc vụ án này cho xong, nên tuần lễ cuối cùng ông ta không đợi được nữa, quan toà kêu tôi là tuần tới ra toà thì tôi phải tự bào chữa cho mình (Self reference) và theo như luật lệ, tôi có quyền đem ra vài người bạn làm chứng về cuộc sống của tôi trong những năm qua như thế nào.
Tuần lễ thứ sáu. lặng lẽ trôi qua tôi sống trong một con người lý trí và tinh thần hoàn toàn sụp đỗ, trong khi người thân tôi bảo rằng bao nhiêu luật sư nhìn vào hồ sơ của tôi họ đều lắc đầu và không người luật sư nào đảm bảo nhận vụ án này, vì họ biết chắc rằng nếu họ nhận case này thì cơ hội tôi được ở lại nước Mỹ không có gì là lạc quan cho lắm.Suốt những ngày tôi ở trong tù,tôi không biết đã bao lần van vái cầu xin đến tất cả các vị Phật hằng ngày.Thậm chí, tôi kêu cầu luôn đến những người thân đã chết .Thật bây giờ tôi mới thấy mình qua ấu trỉ và dị đoan vô cùng. Trong khi những ngườI chết kia,họ còn lo cho linh hồn của họ chưa xong,có đâu mà phò hộ cho tôi, thật tức cười.Nhưng suốt mấy tuần đó.Tôi chưa hề tìm được giây phút bình an nào mà sự việc ngày càng trở nên xấu hơn.
CHÚA đã đến kịp lúc, NGÀI đã giải cứu tôi ra khỏi tù:
Sau khi đã van xin hết Phật này Phật nọ.tâm hồn quá mệt mỏi. Còn khoảng hai tiếng đồng hồ nữa là tôi chuẩn bị ra tòa để quan tòa quyết định bước ngoặc quan trọng cho cuộc đờI tôi. Lúc đó bỗng dưng tôi nhớ đến : còn có một Đấng mà tôi chưa kêu cầu đến. Đó là CHÚA JESUS.
Tôi quỳ xuống và cầu xin NGÀi trong nước mắt. CHÚA ơi ! Con là người ngoại Đạo,nhưng con tin có CHÚA ở trên cao.CHÚA ơi ! NGÀI đã từng nói :” ai gõ cửa NGÀI thì NGÀI sẽ mở, ai cầu xin NGÀI thì NGÀI sẽ ban cho.CHÚA ơi giờ đây con cầu xin NGÀI đưa con ra khỏi tù đi CHÚA ơi”.
Tôi nhớ lại những tháng còn ở trại tỵ nạn.Có đôi lần tôi vì ham vui mà đi theo bạn bè vào nhà thờ và nghe loáng thoáng ông cha giảng lời CHÚA .Sau này khi đọc Kinh Thánh tôi mớì biết đó là lờì hứa của CHÚA trong Phúc Âm Ma-thi-ơ đoạn 7 câu 7-8 Và trong Phúc Âm Lu-ca đoạn 11 câu 9-10 .
7:7 Hãy xin, sẽ được; hãy tìm, sẽ gặp; hãy gõ cửa, sẽ mở cho. 7:8 Bởi vì, hễ ai xin thì được; ai tìm thì gặp; ai gõ cửa thì được mở.
Giờ ra tòa cũng đến, họ còng hai chân hai tay tôi giải ra tòa. Hai người nhân chứng là chủ tiệm của tôi va cô bạn gái làm chung cũng có mặt. Quan tòa hỏi tôi những câu hỏi về cuộc sống của tôi xảy ra trong quá khứ từ lúc tôi mới bước chân sang Mỹ cho đến hiện tại .Thật sự mà nói, một người đang có tâm trạng bình thường cũng chưa chắc gì nhớ rõ và trả lời được hết. Huống chi tôi đang là một tộị nhân đang trong con đường bế tắc. Tạ ơn CHÚA, Ngài đã cho tâm hồn tôi bình tỉnh và nhớ rất rõ ràng từng chi tiết để trả lờì tất cả những câu hỏỉ của quan tòa. Tôi biết chắc chắn rằng: đây chính là cánh tay mạnh sức của Chúa đã giúp sức cho tôi. NGÀI đã ban cho tôi một sự bình an trong tâm hồn và tinh thần sáng suốt để trả lời thành thật.Hai người nhân chứng cũng nót tốt về tôi trong những ngày tôi làm chung với họ.Phiên tòa căng thẳng kéo dài trong mấy tiếng đồng hồ , cuối cùng hai quan toàn đã đưa đến quyết là : trả tự do hoàn toàn cho tôi ngay ngày hôm đó và tôi được tiếp tục ở lại nước Mỹ. Hallelujah. Cảm tạ CHÚA.
Thật tôi không sao quên những giây phút đó. NGÀI đã giữ đúng lời NGÀI đã hứa trong Thánh Kinh Thi Thiên đoạn 102 câu 19-20
102:19 Vì từ nơi thánh cao Ngài đã ngó xuống, Từ trên trời Ngài xem xét thế gian, 102:20 Đặng nghe tiếng rên siếc của kẻ bị tù, Và giải phóng cho người bị định phải chết;
Thật ra, tôi nghĩ mình chỉ là một hạt bụị nhỏ nhoi. Không đáng gì để nhận lảnh sự yêu thương tha thứ của NGÀI. Nhưng với tình yêu thương vô bờ bến của NGÀI, NGÀI đã yêu thương tôi vô điều kiện. Thật ra tôi không có gì để đánh đổi tình yêu ấy của NGÀI. Cảm tạ CHÚA JESUS yêu dấu. Sau khi được ra tù, tôi trở lại kiếp sống bình thường, tôi đã chưa hoàn toàn dâng trọn sống tôi cho NGÀI vì thế tôi lại tiếp tục con đường lầm lạc tối tăm:thờ hình tượng, rồi dần dần ma quĩ kéo tôi đi lại con đường cũ không bao lâu lại tiếp tục uống bia, hút thuốc lá, hút cần sa. Từ năm 2006-2007 tôi hoàn toàn trở thành con người ghiện bia rất nặng.Tôi không thể thiếu bia trong 1 ngày. Và thuốc lá mỗi ngày hai gói cùng với cần sa không thể thiếu. Thân thể tôi không còn sức sống cộng thêm cái bệnh đau lưng là hậu quả của những lần đụng xe. Mỗi buổi sang tôi phải rất khó nhọc lê lết ra khỏi giường ngũ mình. Hầu như ngày nào cũng vậy.
Ánh sáng của CHÚA chữa lành bệnh tật và soi sáng tâm linh tôi.
Vào tháng tư năm 2007,Tôi có dịp đi thăm người cousin của tôi ở California. Cũng như thường lệ, tôi thức dậy trong đau đớn khi bước ra khỏi cái sofa một cách khó nhọc, đã làm người cousin tôi không an tâm. Cô ta dẫn tôi đến một bác sỉ điều chỉnh xương lưng. Thật sự mà nói, ông bác sỉ đó làm lưng tôi thêm đau.Sau đ , người cousin tôi mới nói với tôi rằng: hay là dẫn Hùng đến bác sỉ JESUS.
Tạ ơn CHÚA. Đêm hôm đó, tôi cùng hai người cousin đi đến nơi nhóm họp của con cái CHÚA. Sau khi nghe bà Mục sư Lê Kim Cúc giải thích về CHÚA JESUS.Tôi đã hoàn toàn từ bỏ cái tâm linh của thế giới đen tối kia.Tôi dọn sạch tấm lòng và dâng trọn đời sống tôi cho NGÀI để Ngài làm chủ tâm hồn tôi.THẦN LINH NGÀI cũng giáng trên tôi. Liền lúc đó, tôi cảm nhận được một cảm giác yêu thương đang tỏa khắp tâm hồn và một sự ăn năn thống hối tràn ngập trong tôi.Tôi đã được NGÀI chữa lành đôi mắt tâm linh mù lòa của tôi bao lâu nay.Tôi thật sự khóc với NGÀI,tôi quá sung sướng khi biết được rằng từ đây, tôi có một ngườI CHA Thiên Thượng cao qui hơn tất cả bao nhiêu người cha trên cõi đờI này.NGÀI đã đến và lấp kín hết bao nhiêu nổi buổn và sự mất mát trong kiếp sống mồ côi của tôi y như lờI NGÀI đã nói trong GIĂNG 1:12:
Nhưng hễ ai đã nhận NGÀI ,thì NGÀI ban cho quyền phép trở nên con cái ĐỨC CHÚA TRỜI, là ban cho những kẻ tin NGÀI.
Tôi biết được rằng CHÚA đang sống trong tôi. NGÀI đã sanh tôi lại một lần nữa.
Sau đêm tái sanh đó. Sáng hôm sau, cũng ngũ trên một cái giường sofa đêm hôm qua nhưng sáng hôm nay, tôi thức dậy với một con người mới. Bao nhiêu đau đớn của bao ngày qua đã tan biến đi đâu hết rồi. Tôi ngồi bật dậy manh mẽ trước sự ngạc nhiên của tôi và của hai ngườI cousins .Tôi sung sướng đến cảm động, cảm tạ CHúA JESUS trong những giọt nước mắt biết ơn NGÀI.Chúng tôi cùng nhau reo mừng và cảm tạ CHÚA.Trong lúc reo mừng cảm tạ sự chữa lành của NGÀI, tôi cảm nhận được rằng có một tiếng nói thân yêu vang ra từ nơi sâu thẵm của đáy lòng tôi rằng: Ngày ấy ở trong tù, tôi đã kêu cầu cùng NGÀI, va chính NGÀI đã mở cửa cho tôi ra. Tạ ơn CHÚA.Tôi không thể nào kềm được cơn súc động mạnh trước sự nhân từ bao la của NGÀI. NGÀI đã yêu thương tôi từ lâu rồi,cho dù lúc đó tôi chưa thật sự dâng đời sống tôi trong tay NGÀI.
CHÚA thật sự chửa lành hết mọi bệnh tật ghiền bia rượu và thuốc lá, cần sa.
Bây giờ tôi đã thật sự được ánh sáng của NGÀI, làm con của NGÀI.Tánh tình tôi dể chịu và yêu thương. Sau một tuần ở California tôi về lại tiểu bang Connecticut nơi tôi ở.Tôi tiếp tục đọc lời CHÚA, nhờ lời NGÀI soi dẫn trong hai tuần sau đó, tôi đã thật sự bỏ uống bia , bõ hút thuốc lá và bỏ hút cần sa một cách dể dàng trong năng quyền của NGÀI.Tôi đã nhân danh CHÚA JESUS công bố từ bỏ hết tất cả thói hư tật xấu một cách mạnh mẻ nhờ sức mới của NGÀI ban. Qua năng quyền phép lạ CHÚA thay đổi trên đời sống tôi. Ngoại tôi bắt đầu thấy vui vẻ và tin tưởng nơi CHÚA JESUS. Và bà cũng đã tuyên xưng công bố đức tin dâng trọn đời sống và tâm linh lên CHÚA JESUS. Tạ ơn CHÚA đã tiếp nhận và tha thứ hết bao nhiêu tộI lổi của ngoại tôi. Bà tôi bây giờ rất được bình an tin tưỡng nơi CHÚA và cầu nguyện đến NGÀi mỗi ngày.Thánh Kinh Công vụ các sứ đồ đoạn 16 câu 31 lời CHÚA có hứa :Hãy tin ĐỨC CHÚA JESUS,thì ngươi và cả nhà đều sẻ được cưú rỗi(Công vụ các sứ đồ 16:31)
Lời kết:
Hởi tất cả quí ông bà anh chị em thân thương,sở dỉ tôi muốn chia sẻ những phước hạnh của CHÚA đã ban trên đờI sống tôi.Vì tôi muốn tất cả quí vị đều được hưởng phước hạnh ấy.Từ lúc có CHÚA JESUS làm CHÚA CƯÚ THẾ cho đời sống tôi, tôi được nhận lảnh hoàn toàn miễn phí những phước hạnh bình an mà Ngài tuôn đỗ xuống.Sự bình an mà tiền bạc không thể nào mua được đâu quí vị ơi. Tôi xin được chia xẻ tình thương này đến quí vi.Hởi những ai nếu chưa bao giờ nghe ve CHÚA JESUS, hay là chưa tiếp nhận CHÚA làm CƯÚ CHÚA đơì sống mình.Xin hãy đến gần và cầu xin với CHÚA,làm quen với NGÀI. Vì NGÀI đang sẵn sàng giang rộng vòng tay yêu thương đón chờ.Xin đừng đứng xa xa va xem NGÀI như một ĐẤNG xa lạ. Thật ra, CHÚA rất yêu thương và gần gũi nều chùng ta kêu cầu đến danh NGÀI.Chúng ta sẽ nhận được biết bao nhiêu là món quà miễn phí quí nhất trên đờI này mà tiền bạc không sao so sánh được. Xin chân thành cảm ơn hết tất cả qui độc giả , quí ông bà anh chị em gần xa đã lắng nghe và đọc những lờI chia sẻ phước hạnh của CHÚA JESUS.NGÀI sẻ chúc phước thật nhiều trên đờI sống của quí vị.Xin kính chúc quí vị luôn luôn bình an và hưởng được nhiều món quà quí giá nhất đến từ NGÀI. Trong danh CHÚA JESUS CHRIST tôi cầu nguyện bình an cho quí vị. Amen !!! Lu-ca 1:45 Phước cho ngườI đã tin, vì lờI CHÚA truyền cho sẽ được ứng nghiệm !
Xin gởi lời chào thân thương trong ĐẤNG CHRIST đến vớ quí vị.
Decatur , Illinois 10/ 27/ 2008
Trương Minh Hùng
Từ Hỏa Ngục đến Thiên Đàng
Tác Giả: Cung Bửu Thắng
CẢM ƠN ĐỨC CHÚA JESUS VÌ NGÀI ĐÃ CỨU CHUỘC TÔI.
Tôi không bao giờ quên được ngày ấy 14 tháng 9 năm 1986, khoảng 11 giờ sáng, tôi chơi Tennis với một người Mỹ, ông Al Buabier, sau 1 tiếng đồng hồ hai bên quyết hạ nhau, chúng tôi mệt nhoài, toát mồ hôi, ngồi nghĩ mệt có dịp tâm sự với nhau, tôi chia sẻ với Al về cuộc đời của tôi:...sinh ra và lớn lên trong một gia đình ngoại đạo tại Viêt nam, học hết trung học tôi đã được động viên vào Trường Bộ Binh Thủ-đức, sau đó, tôi tình nguyện vào Binh Chủng Thủy Quân Lục Chiến (Vietnamese Marine Corps) chiến đấu với Cộng Sản Bắc Việt đến cuối tháng 3 năm 1975 bị thương và bị bắt. Bị nhốt trong "địa ngục trần gian" (tù binh gọi như vậy) đến cuối tháng 3 năm 1977 được phóng thích về Sàigon. Năm 1981 vượt biên tới Nam Dương. Sau đó định cư tại Hoa Kỳ...Ông AL nhìn tôi với vẽ thương xót, rồi nói : "Ông cần Chúa Jesus! Chúa nói--Hởi những kẻ mệt mõi và gánh nặng hãy đến cùng ta, ta sẽ cho các ngươi được yên nghĩ--Ông hãy đến với Chúa đi!"Tôi hỏi lại ông Al :"Đến với Chúa! nghĩa là gì?"Ông Al nói :"Nếu ông thực sự muốn biết, hãy gặp tôi tại nhà thờ của tôi, lúc 6:30PM. Bây giờ tôi về nhà cầu nguyện cho ông."Sau đó chúng tôi chia tay. Tôi về nhà và có sự nôn nao trong lòng cách lạ kỳ. Tôi muốn sớm gặp lại ông Al tại nhà thờ của ông. Lúc ấy "thì giờ không phải như thể tên bay" mà là như rùa bò, nhưng rồi cái gì phải tới đã tới, tôi đến nhà thờ của Al, khoảng 6PM, Al đã có mặt ở đó.Ông bắt đầu giải thích cho tôi "Đến với Chúa" nghĩa là "tin rằng Chúa Jesus là con của Đức Chúa Trời hằng sống" và "tiếp nhận Ngài là Cứu Chúa của mình".Rồi ông giải thích cho tôi Sự Cứu Rỗi của chúa Jesus...Ngài là Đức Chúa Trời thành nhân chịu chết trên Thập Tự Giá để chuộc tội cho nhân loại...vì mọi người đều đã phạm tội... chỉ một mình Ngài là Đấng Cứu Thế.v.v...Sau đó ông hỏi tôi có công nhận mình là một tội nhân không?Với sự thành tâm ăn -năn, tôi trả lời : YES!Ông hỏi tiếp, có muốn tiếp nhận Chúa Jesus là Cứu Chúa của mình không?Với lòng khao khát ước mong, tôi trả lời : YES!Cảm tạ Đức Chúa Trời Ngài đã ban cho tôi một đức tin như một trẻ thơ, những giây phút đó tôi đã không hoài nghi hay thắc mắc chi cả. Sau đó ông Al nắm tay tôi và hướng dẫn tôi cầu nguyện tin nhận Chúa, mời Ngài làm chủ đời tôi và Cứu Chúa của tôi.Sau cùng chúng tôi chia tay, ông Al tặng tôi một cuốn NIV Bible và một cassette tape loại "Praise The LORD" . Tối hôm đó mở cassette tape nghe bài :"JESUS! WHAT A WONDER YOU ARE!" tôi vô cùng xúc động, tôi nghe đi nghe lại nhiều lần, tôi đã khóc rưng rức, nức nở vì quá sung sướng , vì tội lỗi đã được tha thứ và linh hồn đã được cứu rỗi, được làm con của Đức Chúa Trời toàn năng.Cảm tạ Chúa! Ngài đã tái sinh tôi, tái tạo tâm linh tôi....Ngợi khen Chúa . Hallelujah!!!
CẢM ƠN ĐỨC CHÚA JESUS VÌ NGÀI ĐÃ VÀ ĐANG ĐỔI MỚI ĐỜI TÔI.
Sau khi đã cứu chuộc tôi, chọn lựa tôi là con của Ngài, quyền năng của Chúa đã làm cho tôi chán ghét những điểu của thế gian này và làm cho tôi say mê Lời Ngài. Lời Chúa qua Kinh Thánh soi sáng tôi, giúp tôi xa lánh tội lỗi, sống một cuộc đời thánh khiết đẹp lòng Chúa. Chúa biến đổi tôi rất nhiều, điển hình như" việc hút thuốc lá", khi chưa biết Chúa tôi rất ghiền và hút rất nhiều. Đã hai lần bỏ vì biết thuốc lá rất hại, song chỉ bỏ được ít lâu rồi hút trở lại và khi hút lại thì hút gấp đôi. Nhờ Lời Chúa nói rằng--Thân thể chúng ta là đền thờ của Chúa Thánh-Linh--tôi cậy ơn Chúa và cầu xin Ngài giúp "bỏ hút thuốc", từ đó (1986) tới nay không bao giờ hút trở lại, bây giờ khói thuốc làm tôi rất khó chịu...Đồng thời tôi cũng đã bỏ rượu, bia ...Ngoài ra, từ một con người tham danh, tham lợi, tham quyền Chúa đã khiến tôi chẳng còn ham thích cái gì của đời tạm này nữa mà chỉ "ham những sự ở trên Trời" và lúc nào cũng chỉ "thèm khát chính Chúa Cha Toàn Năng" mà thôi. Về tâm tính, khi trước hay nóng nảy, hay sân si, ngày nay Chúa làm cho biết nhịn nhục, ưa khiêm tốn, thích nhu mì. Thế là "Tam Độc Tham Sân Si" lúc xưa tôi đã cố gắng bỏ mà không bỏ được nay nhờ ơn Chúa "Tam Độc" không còn nữa. Cũng vậy, "Tứ vô lương tâm, Từ--Bi--Hỷ--Xã" trước kia muốn thực hiện nhưng khó quá ngày nay bởi ơn Chúa mỗi ngày qua Lời Ngài tôi thực hiện những việc đó trở nên dễ dàng và nhẹ nhàng. Cám ơn Chúa! Chúa khiến tôi yêu tha nhân hơn vì có tình yêu của Chúa ở trong lòng. Tóm lại, Chúa đã biến đổi tôi nhiều lắm, đến nỗi các bạn bè của tôi nói rằng con người của tôi khi xưa và ngày nay như hai mặt của bàn tay. Chúa làm cho tôi càng ngày càng trở nên giống như Ngài......Tạ Ơn Chúa! Hallelujah!!!
CẢM ƠN ĐỨC CHÚA JESUS VÌ NGÀI ĐÃ CHỮA LÀNH BỆNH CỦA TÔI.
Thời gian ở trong tù Cộng Sản (1975--1977) tôi đã bị bệnh "đau cột sống" vì hàng ngày phải vào rừng chặt cây, phải vác những khúc cây thật nặng và di chuyển thật xa. Sau khi được phóng thích tôi đã đến nhiều bệnh viện ở Việt nam để chữa trị (Bệnh viện Sàigon, Chợ rãy, Phan Thanh Giãn ) nhưng chỉ tiền mất tật mang. Do đó, tôi đã đổi sang Đông-y, uống thuốc Bắc và nhờ các thầy thuốc người Tàu châm cứu, nhưng cũng không thuyên giảm chút nào. Đến khi qua Mỹ, được chữa trị bằng phương pháp Vật lý trị liệu, bằng Chiropractice nhiều lần nhiều nơi khác nhau nhưng cũng không khá gì hơn. Sau khi được biết Chúa, tôi đã cầu khẩn Ngài chữa bệnh cho tôi, vài tháng sau, bệnh "đau cột sống" kinh niên đã tiêu tán một cách kỳ diệu. Cùng năm dó (1986) bao tử tôi bị loét (Ulcer) Bác sĩ gửi đi X-ray và thử phân (phân có máu). Qua các kết quả đó Bác sĩ cho uống thuốc 3 tháng, bệnh không bớt, Bác sĩ đề nghị tôi đi giải phẫu, tôi đã từ chối và cầu nguyện xin Chúa chữa bệnh cho tôi. Vài tuần sau triệu chứng đau bao tử không còn nữa, tôi báo cáo cho Bác sĩ, ông gửi đi X-ray trở lại, kỳ diệu thay vết loét không thấy nữa. Bác sĩ nói: "This is a miracle!" Quã thật "Ngài là JEHOVAH Đấng chữa lành tôi!"
CẢM ƠN ĐỨC CHÚA JESUS VÌ NGÀI LÀ ĐẤNG CHĂM SÓC, DẪN DẮT TÔI.
Chúa đã tạo đựng nên tôi, Ngài có một chương trình cho đời tôi. Trong thời gian chiến tranh, tại chiến trường Quảng Trị, nơi tuyến đầu lửa đạn, thời kỳ "Mùa Hè đỏ lửa" năm 1972, đơn vị chúng tôi đã tái chiếm Cổ Thành Đinh Công Tráng, khi lá quốc kỳ được cấm tại Cổ Thành thì rất nhiều đồng đội của tôi đã nằm xuống, nhưng Chúa đã thương xót tôi, giữ gìn mạng sống tôi, đến khi "tháng ba gãy súng" (3/1975) vì Mỹ bỏ Việt nam, Tổng Thống Thiệu bán nước ra lệnh rút lui bỏ Vùng 1 đơn vị chúng tôi bị tan rã, tôi bị thương và bị Việt-Cộng bắt, tôi đã toan tự sát để khỏi rơi vào tay Cộng Sản nhưng không thành. Có lần, trong trại tù, lúc đó quá tuyệt vọng tôi đã rủa sả Lãnh tụ Hồ Chí Minh để cho bọn Việt Cộng bắn tôi vì nghĩ rằng biết đâu chết đi được hóa kiếp khác đở khổ hơn. Ba bộ đội Cộng Sản đã bao vây tôi, dí AK50 vào đầu tôi, vào người tôi ...nhưng...một cấp chỉ huy của họ đã ra lệnh: "Đừng bắn! Nó điên rồi!" Thế mới biết, tất cả mọi người đều phải chết, nhưng khi nào chết? chỉ có Chúa biết! Vì Ngài là Đấng tạo dựng con người, Ngài định đoạt đời sống con người. Khi ngài đã gọi về, muốn ở thêm một giây trên cõi đời này cũng không được. Khi Ngài chưa gọi muốn giã từ thế gian một phút sớm hơn cũng không xong, đó là trường hợp của tôi. Những lúc đó tôi không biết, nếu khi chết mà không có Chúa Jesus là Cứu Chúa của mình thì tôi sẽ phải ở trong "hỏa ngục" đời đời......Phước hạnh thay! Chúa gìn giữ mạng sống tôi, để rồi đến ngày 14 tháng 9 năm 1986 Chúa cho tôi được biết Ngài, được làm con của Ngài, hầu cho những ngày còn lại trong cuộc đời tôi được tương giao với Chúa mỗi ngày qua việc học Kinh Thánh và Cầu Nguyện và mỗi tuần (Chúa Nhật) được Thờ Phượng Chúa với các anh chị em cùng niềm tin. Được sống làm vinh hiển danh Chúa. "Oh! Sung sướng làm sao!" Tôi không thể dùng ngôn ngữ loài người để diễn tả được phước hạnh này! Sung sướng nhất là được rao truyền Ơn Cứu Rỗi của Chúa JESUS cho người khác và được trông đợi "Chúa Tái Lâm" trở lại đem tôi về nước Vinh Hiển của Ngài để đời đời được Tôn Vinh Chúa, Thờ Phượng Ngài."Oh! Thật là một Ân Sũng Diệu Kỳ" Cảm tạ Chúa! Hallelujah!!!Sau khi đọc lời chứng này tôi ước ao và cầu nguyện rằng Quí vị sẽ "Đến với Chúa" để được kinh nghiệm quyền năng tái tạo và biến đổi của Đức Chúa Trời trên đời sống mình, Ngài sẽ ban cho Quí vị một cuộc đời mới vô cùng ý nghĩa và một sự sống mới--sự sống đời đời--Amen!
Cung Bửu Thắng
--------------------------------------------------
Bạn Thân Mến:Nếu Bạn muốn đặt lòng tin nơi Chúa, xin liên lạc với nhà thờ theo địa chỉ trong đây, chúng tôi sẽ rất vui được hướng dẫn Bạn. Nếu muốn chúng tôi cầu nguyện cùng bạn để tiếp nhận Chúa, xin email cho tôi trực tiếp hay gọi điện thoại để tôi đến cầu nguyện với bạn hoặc liên lạc bằng thư tín địa chỉ dưới đây để nhận được các tặng phẩm niềm tin miễn phí.
Ðịa chỉ liên lạc:
Hội Thánh Tin Lành Việt Nam Castro Valley
Mục Sư Đoàn Ngọc Ẩn, Quản Nhiệm Hội Thánh.
267 Bancroft Ave.
San Leandro, CA. 94577
Tel:440-9296(H), 798-9325(C) Area code là 510
Email: doanngocan@hotmail.com